Hối Hận Muộn Màng Đêm Tân Hôn

Cuộc đời đâu ai nói trước được chữ ngờ và đêm tân hôn của Lan và Hải cũng vậy. Một câu chuyện đêm tân hôn như là một lời cảnh tỉnh cho những ai còn quá nặng nề về cái gọi là “màng trinh” đó. Rồi có lúc vì đặt nặng quá vấn đề này là bạn sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người mà bạn yêu thương cũng chính như người yêu thương và gắn bó với bạn.

Anh luôn sống trong đau khổ, dù gia đình Lan đã tha thứ, mọi người khuyên anh quên đi nỗi đau để Lan yên nghỉ nơi chín suối, nhưng làm sao anh có thể tha tha thứ cho mình đây.

Ngồi nhìn bức ảnh Lan cười rạng rỡ trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, lòng Hải đau khôn xiết, anh đau nỗi đau anh tự nhận là người mang tội ác “giết vợ”. Tội ác mà cả đời anh không bao giờ tha thứ cho chính mình, khi Lan ra đi ngay đêm tân hôn ấy.

Giờ đây khi không còn cô bên cạnh, một cảm giác trống vắng cùng đau đớn khôn nguôi. Dù đã hơn một năm trôi qua nhưng chưa ngày nào anh chợp mắt được. Cũng chưa một bữa cơm nào anh ăn ngon miệng, bởi hình bóng Lan luôn hiện hữu trong anh và nỗi ân hận muộn màng kèm giọt nước mắt đau thương mà anh biết những điều đó không mang Lan trở lại bên anh nữa.

Hải là Lan yêu nhau được 2 năm thì cưới. Tình yêu của thời sinh viên thật đẹp.
Hải là Lan yêu nhau được 2 năm thì cưới. Tình yêu của thời sinh viên thật đẹp. Hải nhớ rõ ngày đầu gặp Lan là khi cô đang cười tươi xinh trong màu áo xanh tình nguyện.

Anh biết trái tim mình đã lỗi nhịp ngay từ lần đầu thấy cô. Rồi những tin nhắn, những hẹn hò sau mỗi chiều hai đứa tan lớp tăng dần và họ chính thức yêu nhau sau một năm anh “mài sắt”.
đem-tan-hon-1

Thời gian thấm thoát trôi, hai người vẫn bên nhau như thế, rồi cùng ra trường, tìm được việc làm và tính chuyện hôn nhân.

Hai bên gia đình đều không phản đối, ai cũng nói tình yêu của hai người thật êm đẹp và hạnh phúc. Ngày đi xem váy cưới, anh nhớ lắm, yêu lắm cái cảm giác cô ngại ngùng, e thẹn chỉ vì lo sợ mình mặc sẽ không đẹp. Nhưng nhìn nụ cười trên môi Hải, Lan đã cười đúng như mọi người đã nói, “cười như mùa thu tỏa nắng”.

Dù yêu nhau suốt 3 năm nhưng hai người chưa một lần đi quá giới hạn, họ chỉ dừng lại ở những nụ hôn, cái nắm tay, bởi Lan là người khá truyền thống trong vấn đề tình cảm, còn Hải dù yêu Lan nhưng anh rất tôn trọng cô.

Rồi ngày vui diễn ra, cả hai họ tưng bừng trong ngày hôn lễ. Khỏi phải nói anh mong chờ giây phút cô chính thức là của anh như thế nào.

Nhưng rồi đêm tân hôn khi không nhìn thấy “sự trong trắng” của Lan, Hải chết lặng còn Lan cũng không nói gì, Lan chỉ nhìn và chờ anh lên tiếng.

Vậy mà anh mắng chửi cô ngay lúc đó, anh không cho cô cơ hội giải thích, anh mắng như tát nước trước những giọt nước mắt của cô.

Anh còn nói ân hận vì đã tin cô tới như vậy, rồi anh bỏ ra ngoài tới quán khuya uống rượu.

Lan gọi điện anh không nghe máy, 3 tiếng sau mẹ anh gọi anh cũng không nghe. Mãi tới khi gần say, anh mới lấy điện thoại để gọi taxi về nhà. Khi nhìn thấy có nhiều cuộc gọi của hầu hết tất cả mọi người, anh định gọi lại cho mẹ báo mình chuẩn bị về, thì cha anh gọi tới.

Giọng ông hốt hoảng, anh nghe như ông khóc, dự cảm chẳng lành anh chạy vội ra ngoài vì trong quán quá ồn ào. Anh như chết gục ngay tại chỗ khi cha anh nói, Lan cắt tay tự tử, vì máu ra quá nhiều nên có thể không qua khỏi.

đem-tan-hon-

(Anh phải làm sao khi không còn Lan bên cạnh, mà mỗi ngày anh đều thầm mong giá như…)

Anh ôm Lan và mang cô tới bệnh viện nhưng đã không kịp, vì mất máu quá nhiều. Anh đau khổ, tiếng mẹ Lan gào thét, tiếng chửi rủa của ai đó anh còn nghe không ra nữa….Anh không nhớ mình về nhà thế nào, khi tới nơi nhìn vào phòng là máu Lan đang từ cổ tay chảy xuống. Mọi người, nhất là mẹ Lan đang gào khóc.

Khi lo mọi sự cho Lan xong, anh mới biết vì Lan nhất định không cho mọi người mang đi bệnh viện nếu không phải là anh, cô còn nói nếu mọi người vào, cô sẽ cắn lưỡi ngay tại chỗ, vì thế mọi người không ngừng gọi điện cho anh…

Giá như, giờ đây Hải chỉ giá như thôi… Tim anh đau như ai bóp nghẹt, anh yêu Lan, nhưng cách hành xử của anh chính anh cũng không hiểu nổi…

Mẹ anh hỏi, mãi sau anh mới nói nguyên nhân, mẹ anh đưa cho anh tờ giấy Lan cầm mãi trong tay cho tới khi không còn sức và nó rơi ra trong phòng.

Tờ giấy nói lên sự trong sạch của cô, cô bẩm sinh đã không có cái được gọi là màng trinh ấy… Hải không còn biết tới mọi chuyện nữa, với anh, tất cả đã quá muộn màng, giá như anh nghe Lan nói, cho Lan giải thích, giá như anh không xúc phạm cô, giá như anh nghe điện thoại, giá như anh không mù quáng…

Đã hơn một năm nay anh sống trong đau khổ, dù gia đình Lan đã tha thứ cho anh, mọi người khuyên anh quên đi nỗi đau để Lan yên nghỉ nơi chín suối, nhưng làm sao anh có thể quên Lan, làm sao anh tha thứ cho chính mình đây.

Anh phải làm sao khi không còn Lan bên cạnh, khi mà mỗi ngày anh đều thầm mong giá như…???

Bài Viết Liên Quan

1. Dở khóc dở cười chuyện “đái dầm” đêm tân hôn
2. Đêm tân hôn của tôi là với bố chồng
3. Đêm tân hôn chị dâu lên nhầm giường tôi
4. Đêm tân hôn anh gọi tên người tình cũ
5.
Xé toạc đêm tân hôn chồng bắt quan hệ đến 7 lần..

Hối Hận Muộn Màng Đêm Tân Hôn
Đánh giá bài viết!