Cay Đắng Với Đêm Tân Hôn Của Phụ Nữ U30

Đêm tân hôn quả thực khác xa vời so với thực tế suy nghĩ của tôi, tôi không ngờ đêm tân hôn phũ phàng lại xảy ra với tôi. Tôi cay đắng khóc hết nước mắt trong đêm tân hôn vì sự thật quá phũ phàng với cuộc đời mình. Tôi nghĩ mình không tệ nhưng sao tôi khổ vậy trời.

Truyện cười đêm tân hôn
Sự cố đêm tân hôn

dem-tan-hon-

30 tuổi thì đã sao, lẽ nào con gái 30 tuổi lại không xứng đáng tìm được cho mình một người chồng tử tế. Vì mải mê việc học hành, đến lúc đi làm thì dành phần lớn thời gian cho công việc, và cũng có thể vì thiếu một chút may mắn nên con gái 30 tuổi mới đi lấy chồng.
30 chưa phải là quá muộn, tôi nghĩ vậy bởi trong tim luôn tràn ngập lòng yêu đời, công việc, cuộc sống. Thêm nữa, một nghề nghiệp có thu nhập khá tốt cũng giúp tôi tự chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp cho bản thân mình, nên 30 tuổi vẫn chưa là quá muộn.
Tôi gặp và quen anh, một người đàn ông 35 tuổi. Anh nói cũng vì lý do công việc và chưa gặp được ai thực sự phù hợp nên cho đến khi gặp tôi, anh vẫn còn độc thân. Vẻ ngoài hào hoa phong nhã, lịch thiệp của anh có thể khiến cho rất nhiều người phụ nữ có thiện cảm. Anh am hiểu các vấn đề xã hội và làm khá tốt ở vị trí mà anh đảm nhiệm.
Gặp và quen anh, tôi được cả gia đình và bạn bè ủng hộ. Thời gian yêu nhau, chúng tôi cũng có những cử chỉ gần gũi thân mật nhưng chưa đi quá giới hạn. Chỉ sau vài tháng quen nhau, chúng tôi kết hôn.
Một đám cưới như trong mơ đã được tổ chức, điều kiện gia đình hai bên có thể xem là “môn đăng hộ đối”, bố mẹ tôi mát lòng mát dạ với mọi người. Ai cũng nói tôi may mắn vì nhiều tuổi rồi mà lấy được người chồng thành đạt, lịch lãm, không có điều tiếng gì.
Tôi cũng ngỡ thế. Nhưng cuộc đời sao biết được chữ ngờ, đêm tân hôn anh uống say, ban đầu anh lấy cớ say và mệt nên từ chối chuyện đó với tôi. Sau một hồi suy nghĩ, đắn đo, cuối cùng anh nói thật hết tất cả.
Anh nói, anh bị yếu sinh lý và khả năng có con cũng rất khó. Đó mới là lý do thật sự mà đến năm 35 tuổi anh vẫn còn độc thân. Bởi đàn ông ai cũng muốn lấy vợ, lập gia đình để ổn định cuộc sống, không phải ở độ tuổi quá muộn. Gặp tôi anh thấy điều kiện gia đình lý tưởng, con người tuyệt vời từ phẩm chất đến sự am hiểu cuộc sống. Anh không muốn bố mẹ và gia đình thúc giục chê trách mãi vì lông bông. Vì thế anh không thể để mất cơ hội đó.
Anh nói dù gì tôi và anh cũng đã kết hôn, tôi chịu khó sống một đời khổ hạnh, anh sẽ không để cuộc sống thiếu thốn về vật chất. Và bây giờ nếu tôi có giũ anh ra thì cũng là mang tiếng một đời chồng, chắc gì đã gặp được gia đình và người nào có điều kiện như anh.
Chúng tôi sẽ “sống chay” với nhau, khi nào có con thì tôi sẽ có niềm vui từ con cái bù đắp.
Tôi ngồi một góc mà ôm lấy ngực mình để không gào lên thành tiếng giữa đêm khuya, đêm tân hôn bẽ bàng. Tại sao anh ta lại lừa dối tôi? Tôi có đáng bị rơi vào cảnh này không? Anh ta định bắt tôi lãng phí mùa xuân, không yêu đương, không được sống bình thường như những người phụ nữ có gia đình khác?
Tôi có nghề nghiệp ổn định, có tri thức, đối nhân xử thế không đến nỗi nào, mọi người xung quanh không ai chê trách nếu không muốn nói là khen ngợi tôi sống đầy quan tâm và trách nhiệm với mọi người.
Tôi cay đắng khóc hết nước mắt đêm tân hôn cho sự thật phũ phàng với cuộc đời mình. Tôi nghĩ mình không tệ nhưng sao tôi khổ vậy trời. Tôi phải làm sao, từ bỏ người chồng không trung thực, lừa dối mình ngay từ đầu hay chọn sống tiếp với một vỏ bọc gia đình hạnh phúc?30 tuổi thì đã sao, lẽ nào con gái 30 tuổi lại không xứng đáng tìm được cho mình một người chồng tử tế. Vì mải mê việc học hành, đến lúc đi làm thì dành phần lớn thời gian cho công việc, và cũng có thể vì thiếu một chút may mắn nên con gái 30 tuổi mới đi lấy chồng.
30 chưa phải là quá muộn, tôi nghĩ vậy bởi trong tim luôn tràn ngập lòng yêu đời, công việc, cuộc sống. Thêm nữa, một nghề nghiệp có thu nhập khá tốt cũng giúp tôi tự chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp cho bản thân mình, nên 30 tuổi vẫn chưa là quá muộn.
Tôi gặp và quen anh, một người đàn ông 35 tuổi. Anh nói cũng vì lý do công việc và chưa gặp được ai thực sự phù hợp nên cho đến khi gặp tôi, anh vẫn còn độc thân. Vẻ ngoài hào hoa phong nhã, lịch thiệp của anh có thể khiến cho rất nhiều người phụ nữ có thiện cảm. Anh am hiểu các vấn đề xã hội và làm khá tốt ở vị trí mà anh đảm nhiệm.
Gặp và quen anh, tôi được cả gia đình và bạn bè ủng hộ. Thời gian yêu nhau, chúng tôi cũng có những cử chỉ gần gũi thân mật nhưng chưa đi quá giới hạn. Chỉ sau vài tháng quen nhau, chúng tôi kết hôn.
Một đám cưới như trong mơ đã được tổ chức, điều kiện gia đình hai bên có thể xem là “môn đăng hộ đối”, bố mẹ tôi mát lòng mát dạ với mọi người. Ai cũng nói tôi may mắn vì nhiều tuổi rồi mà lấy được người chồng thành đạt, lịch lãm, không có điều tiếng gì.
Tôi cũng ngỡ thế. Nhưng cuộc đời sao biết được chữ ngờ, đêm tân hôn anh uống say, ban đầu anh lấy cớ say và mệt nên từ chối chuyện đó với tôi. Sau một hồi suy nghĩ, đắn đo, cuối cùng anh nói thật hết tất cả.
Anh nói, anh bị yếu sinh lý và khả năng có con cũng rất khó. Đó mới là lý do thật sự mà đến năm 35 tuổi anh vẫn còn độc thân. Bởi đàn ông ai cũng muốn lấy vợ, lập gia đình để ổn định cuộc sống, không phải ở độ tuổi quá muộn. Gặp tôi anh thấy điều kiện gia đình lý tưởng, con người tuyệt vời từ phẩm chất đến sự am hiểu cuộc sống. Anh không muốn bố mẹ và gia đình thúc giục chê trách mãi vì lông bông. Vì thế anh không thể để mất cơ hội đó.
Anh nói dù gì tôi và anh cũng đã kết hôn, tôi chịu khó sống một đời khổ hạnh, anh sẽ không để cuộc sống thiếu thốn về vật chất. Và bây giờ nếu tôi có giũ anh ra thì cũng là mang tiếng một đời chồng, chắc gì đã gặp được gia đình và người nào có điều kiện như anh.
Chúng tôi sẽ “sống chay” với nhau, khi nào có con thì tôi sẽ có niềm vui từ con cái bù đắp.
Tôi ngồi một góc mà ôm lấy ngực mình để không gào lên thành tiếng giữa đêm khuya, đêm tân hôn bẽ bàng. Tại sao anh ta lại lừa dối tôi? Tôi có đáng bị rơi vào cảnh này không? Anh ta định bắt tôi lãng phí mùa xuân, không yêu đương, không được sống bình thường như những người phụ nữ có gia đình khác?
Tôi có nghề nghiệp ổn định, có tri thức, đối nhân xử thế không đến nỗi nào, mọi người xung quanh không ai chê trách nếu không muốn nói là khen ngợi tôi sống đầy quan tâm và trách nhiệm với mọi người.
Tôi cay đắng khóc hết nước mắt đêm tân hôn cho sự thật phũ phàng với cuộc đời mình. Tôi nghĩ mình không tệ nhưng sao tôi khổ vậy trời. Tôi phải làm sao, từ bỏ người chồng không trung thực, lừa dối mình ngay từ đầu hay chọn sống tiếp với một vỏ bọc gia đình hạnh phúc?

Cay Đắng Với Đêm Tân Hôn Của Phụ Nữ U30
Đánh giá bài viết!

Chia sẻ